Showing posts with label tào lao. Show all posts
Showing posts with label tào lao. Show all posts

Monday, January 31, 2011

Con gì??

Cẩm lơ sa, pơ tí dôn, pơ tí noa, lúy xực me xừ lúy xực cả moa!!

Đố biết là con gì?!

Bonus:

"Ẻn pa cúc cù cu…cu, ẻn săng tê cúc cúc, Y-ê ẻn đon-nê một cục, ô-dua-đuy ốt si một cục, ốp la ốp lết, măng dê ngon ra phết."

Sunday, May 16, 2010

Lời buồn thánh

Chiều chủ nhật buồn, nằm trong căn gác điu hiu...
Chiều chủ nhật buồn, lặng nghe gió đi về...

Chiều chủ nhật buồn thì đúng. Chiều chủ nhật nào cũng buồn. Nằm trong căn gác đìu hiu. Căn gác thì rõ là đìu hiu, nằm thì không đúng. Trời không mưa, nhưng vì nhà cạnh nghĩa địa Montmartre nơi Truffaut yên nghỉ, nên cũng chẳng có gì mà nghe ngoài gió và quạ thảm thiết đêm ngày, và tất nhiên cả chiều.

Chiều chủ nhật buồn. Buồn nên cố tình dậy muộn. Mà không dậy luôn thì có phải tốt hơn không. Bữa brunch muộn vào lúc hai giờ ba tư phút chiều gồm có bánh mỳ vuông, pâté và bơ và cà chua và salami, và 1 quả chuối. Để át đi tiếng gió gào ở độ cao tầng 6 tây và tiếng quạ khóc, lọ mọ bật nhạc. Đầu tiên là do lân la vào blog TQ, nghe Có một ngày như thế. (Thực ra có một ngày gì đâu, ngày nào chẳng như thế như thế... anh đi đâu về đâu, tôi đi đâu về đâu.) Thở dài thật dài, bình loạn mấy câu rồi nâng lát bánh kẹp đủ thứ không cái gì ra với cái gì lên cắn. Mới chưa nuốt hết một miếng thì bỗng chuyển bài: Khánh Ly cất lời Em còn nhớ hay em đã quên. Ôi thế là thôi, tuyến lệ như bị hỏng van không khóa lại được, ướt cả bánh mì lẫn áo quần chăn đệm. Ôi thế là thôi cứ nức nở mà ăn, ăn hết 4 lát bánh thì có tí nguôi ngoai. Vừa chưa được bao lâu thì đến Lời buồn thánh, đến Chiều chủ nhật buồn nằm trong căn gác đìu hiu ôi tiếng hát xanh xao của một buổi chiều trời mưa trời mưa không dứt ô hay mình vẫn cô liêu.
Ô hay, sao mà phải kêu ca. Ai bắt đổi món ăn quen với ly chè thơm lấy bánh mì pâté thịt nguội, ai bắt đổi chút nắng trong tiếng gà trưa lấy gió hanh hao nức nở trong tiếng quạ gần xa, ai bắt đổi dưới hiên nhà nước dâng tràn, phố bỗng là dòng sông uốn quanh lấy ngược xuôi tấp nập lạc lối lạnh lẽo neon đèn điện metro bên dưới lòng kinh đô ánh sáng?
Ô hay có gì mà than van, chỉ thật giận bác TCS cứ đem lòng mề ruột gan phèo phổi con nhà người ta ra mà ca lên như thế như thế.

Tuesday, May 11, 2010

Vấn tóc và những chuyện tào lao

1. Vấn tóc
Tại sao con gái bây giờ thôi không vấn tóc nữa? Về mode mà nói thì nó từng được thực hành hàng mấy trăm năm ít ra là khắp lượt đồng bằng Bắc Bộ. Người ta từng cho là đẹp, và bây giờ đôi người vẫn cho là đẹp vì vẫn chụp lịch các chị thắt yếm vấn tóc bên hoa sen hoa súng ấy thôi (cho dù là màu phải thật là chối ấy nhé). Mode có thể được quay vòng như quần loe đã từng quanh đi quẩn lại, như quần bom, như màu tím và ngày càng quay vòng gấp hơn, nhưng có thể cũng chết luôn như váy bu gà/lồng bàn với đăng ten các thể loại bởi vì rằng là bất tiện. Nhưng vấn tóc thì lại rất tiện: nhanh, gọn và sáng sủa mặt mày. Thế sao người ta thôi vấn tóc?
Vì không có tóc mà vấn chứ sao!! Haiz. Đứa nào bây giờ ra đường thế chắc bị bảo là hâm.
Khi nào mà bỗng một ngày các mẹ các chị lại như thế như thế, mặc áo cánh xách làn thì ngất nhỉ?

2. Lạ hơn cả hư cấu
Số là đang sửa kịch bản, đến đoạn tắc tị bèn mở phim ấy (Stranger than fiction) ra xem. Thích thú phết. Không phải vì cái thể mise en abime đã được khai thác nhiều nhiều rồi, không phải vì chuyện số phận với lại không số phận, không phải vì bác Al Pacino (vai phụ nhé) vẫn hấp dẫn thế hay vì em Maggie Gyllenhaal tí to đóng khá hay ho. Cũng không phải vì nhờ nó mà bỗng có cảm hứng cho cái kịch bản chết tiệt đang nằm thoi thóp dúi dụi trong góc màn hình máy tính. "Lạ hơn cả hư cấu" có cái plot khá lạ nhưng thú vị hơn là cái cách mô tả về nỗi cô đơn theo một giọng châm biếm tưng tửng. Cô đơn trong phim hay tiểu thuyết thì nhiều vô vàn, như M.S. Fogg trong Moon Palace, như Bruno và Michel trong Hạt cơ bản, như Alexander Supertramp/Christopher McCandless trong Into the wild, như Mattia và Alice trong Nỗi cô đơn của những con số nguyên tố, như ba nhân vật trong Vive l'amour và ba nhân vật trong What time is it there? của Tsai Ming-liang. Không có cái nào như cái này, làm cười mỉm, kiểu thông minh và thông cảm, rồi rớt nước mắt (1 giọt) lúc nào không hay. Người ta làm cái kết happy ending và thậm chí còn giải thích cặn kẽ vì sao phim phải kết thúc như thế như thế (chưa thấy phim nào làm vậy, trong số phim ít ỏi đã xem, dĩ nhiên) nhưng mình vẫn sẽ thích hơn mặc dù sẽ rỏ nhiều giọt hơn nếu phim kết thúc như cái truyện trong phim đáng ra phải kết thúc ở version đầu.
Phim ảnh thao túng người xem gớm thật!!!
À mà trong phim nhân vật giáo sư rất dễ thương của bác Al Pacino có nhắc đến nhà văn Italo Calvino. May mà nhờ Nhã Nam đã kịp đọc bác này, không thì lại ngơ ngác. :D

3. Casting
Trong phim sắp quay, chị vợ châu Á cuối cũng sẽ bỏ chồng Tây với những những lý do a bê xê đê do ta sắp đặt. Cái khó cho ta là các chị đến casting dù trong thông báo tuyển diễn viên có đề chữ to tổ bố là Asian và nói tiếng Anh thì cũng vẫn dẫn xác đến mắt xanh tóc đen, ý là lai tuốt. Hic. Có một chị lai, nhưng lai Việt Nhật, thì diễn xuất không khá hơn các chị Nhật trong phim Nhật quay ở Nhật: cứ như con mèo may mắn Maneki Neko. Tóm lại là overacting.

4. Có lẽ nên tào lao thường xuyên hơn. Khả năng giải tỏa depression có vẻ lớn.

Thursday, April 29, 2010

Không cho độc thân

Tội lỗi gì mà không cho tôi độc thân. Không độc thân thì tôi lên xe bông thế nào được??!

Xe bông thì đỗ ở một phương, tôi thì ở một phương, còn phường thì tất nhiên là ở quê nhà. Phường ở quê nhà vui vẻ bảo bố tôi rằng để được chứng nhận độc thân, tôi cần viết một cái giấy gọi là giấy cam đoan chưa từng kết hôn, và ký vào, và xin dấu xác nhận chữ ký ấy là chữ ký của tôi mà không cần xác nhận nội dung gì sất của cơ quan lãnh sự bên này. Thế là tôi hì hục cam đoan hì hục ký, hì hục 2 lần ra xếp hàng tại cái ĐSQ to to có mấy cái guichet nhỏ nhỏ, trong mấy cái guichet nhỏ nhỏ có mấy bác mấy chị nói to to. Đến lần xếp thứ 2 sau khi lặn lội qua cả thành phố mới tới lượt, thì một bác trong số ấy tuyên bố không chứng nhận cái thể loại này, và dúi cho tôi một mẫu đơn khác, đề nghị lần sau tới thì mang theo giấy của phường ở quê nhà xác nhận tôi độc thân. Thế là tôi không có cả trứng lẫn vịt. Thế là vịt bảo trứng mày nở đi thì tao mới ra được, trứng bảo vịt mày không đẻ thì làm gì có tao. Thế là không ai cho tôi độc thân. Không độc thân thì tôi lên xe bông thế nào được? Xe bông thì đỗ ở tận đâu đâu... xa miết mải mù khơi.

Monday, August 3, 2009

Bro'

1. 1. Căn nhà có hai tầng. Có vẻ như tôi vẫn thích đứng ở trên cửa sổ tầng 2 bên mặt quay ra khoảnh sân nhỏ nhìn xuống cổng lớn trước nhà. Cổng lớn quay ra đường. Con đường sau cổng to nhỏ thế nào, có gần ngã tư không, có cây sấu thân to rụng đầy hoa mùa thu thơm thơm hay cây sưa nở trắng xóa cả tháng tư trong có một ngày hay không, tôi không biết. Tôi không có ấn tượng gì với cái sân cả. Chẳng rõ nền bằng đất, hay xi-măng, hay trải cỏ. Không biết có cái xích đu nào không. Tôi muốn nó có cây táo và cây hồng xiêm, hai cái cây lớn hơn tuổi tôi, đã thi nhau nổi rễ lên làm sân gạch khấp khểnh, chẳng đi giày cao tôi cũng vấp. Tôi vốn đã hay bị vấp. Có lẽ tai trong bị sao đó. Nhưng cái sân hình như không có cả cây lẫn cỏ.

Tôi đứng ở trên cửa sổ tầng hai nhìn xuống. Cả phía đó là tường kính. Tôi không nhìn thấy gì phía ngoài cổng, nhưng người ở ngoài sẽ thấy tôi từ đầu tới chân. Lúc này tôi chưa đọc blog của qt nên tôi chưa cho gọi lại dục vọng được không mặc gì đi lại loăng quăng trong nhà luôn bị tôi xua đuổi. Lúc này tôi đang đứng bên cửa cố nhìn vào chỗ không nhìn thấy gì. Em trai tôi sáu tuổi. Nó bé tí teo nên tôi không thể biết nếu nó muốn trốn vào đâu, Nhưng tầng hai này chỉ có một phòng. Bé. Và không đồ đạc. Sàn nhà ánh lên đen bóng màu gỗ lim mòn vẹt do người đi lại nhiều. Em trai mặc áo sơ mi trắng ngắn tay và quần soóc xanh đen ngồi trên sàn cách tôi ba hay bốn bước chân. Mặt nó buồn thiu nước mắt lưng lửng, như hai lát bánh mì kẹp thịt hun khói bị nước cà chua trong nhân ngấm ra làm mềm oặt được mẹ (hay là tôi nhỉ?) gói vào túi để sẵn trong cặp nó. Tôi nhớ là tôi đã hứa đi cùng nhưng không biết vì sao lại cứ đứng đấy, nhìn ra ngoài, hình như là chờ xe bus đến, rồi lại nhìn nó. Tôi ngồi xuống bên cạnh, nói chuyện như với một người chững chạc đang đấu tranh tư tưởng ghê gớm. Tôi muốn nó hiểu đi học lớp một không phải là cực hình. Nó sẽ có bạn mới, nó sẽ ngồi cạnh một bạn gái tóc thắt bím và má bánh đúc chẳng hạn, ra vẻ ngay ngắn nhìn lên bảng nhưng thực ra là đang nghĩ cách tặng hàng xóm cục tẩy xanh lơ nó thích nhất để con bé cho nó cầm tay dung dăng dung dẻ lúc tan trường. Nó sẽ là đứa dũng cảm quân tử nghĩa hiệp, bênh bạn yếu và đấm tím mắt thằng nào láo lếu dám lục lâm thảo khấu bắt nạt ra oai, và đặc biệt thằng nào chọc con bé thắt bím. Như thế con bé sẽ hôn má nó để đội ơn. Nó đẹp trai rắn rỏi phong trần chứ không búng ra sữa tròn quay hoặc dặt dẹo ẻo lả ốm o. Nó hỏi tôi chị có tới đón em không có lén lút đứng ngoài nhìn nó dõng dạc phát biểu cả lớp nhìn lên ngưỡng vọng mà thầm tự hào có dắt nó đi chơi ăn kem hoặc đánh điện tử mario cùng khi nào có điểm tốt.

Rồi chuông cửa kính koong kính koong. Tôi buộc dây giầy lại cho nó, rồi cầm cặp với bi-đông nước bước theo sau. Nó lao xuống tới lưng chừng cầu thang phía dưới hướng ra cổng thì dừng lại. Chuông cứ kêu liên hồi sốt ruột. Hình như xe bus tới. Phải nhanh lên. Nó đứng ì ra đấy, bấu chặt tay vịn. Ánh sáng hắt lại quá chói, tương phản mạnh với phía lưng nó quay về tôi, nuốt dần lấy các chi tiết đường viền cơ thể bé bỏng. Cái ánh sáng phía sau cánh cổng nhức nhối mắt. Tôi thì cứ đứng nhìn trân trân em trai tan dần vào đó.


Chuông vẫn cứ giục. Tôi kèm nhèm ú ớ đầu bù tóc rối ra mở cửa. Bố về. Đồng hồ chỉ 6.30. Nghĩa là sao nhỉ? Thằng em tôi hôm nay đi tựu trường đây mà. Nó học đâu tận Mỹ Đình. Trường cấp 3 Việt -Úc mới to đẹp lắm, tôi chưa được nhìn tận mắt. Xe bus sẽ qua đón hàng sáng thế này. Bố tôi vừa đưa nó ra xe. Mẹ tôi chậm trễ như vẫn thế nên xuống tới nơi thì xe đã đi rồi, không kịp nhìn con giai lên đường. Tôi thì vừa nằm mơ thấy nó đi học lớp 1.

10 năm trước sự thể không như thế kia. Nhà tôi cũng không giống thế (một tí nào). Em tôi có thể đã thế, nhưng nhìn nó bây giờ tôi không ngờ. Giống như thằng cu lớp 1 em tôi bị đánh tráo lúc tôi lơ là quay mặt khỏi, như là em trai trong mơ của tôi bị ánh sáng lóa mắt nuốt đi mất rồi. Mà tôi sống với nó suốt đấy chứ, vẫn cứ lạ lẫm thế nào. Nó chào ai cũng lí nhí tôi phải tăng volume bằng một cái lườm cháy mặt kêu xèo xèo. Nó nghiện video game chém giết cười sằng sặc nên bị hãm chỉ được mở máy cho chơi 2 tiếng/ngày, thế là nó tìm cách phá code máy tính. Bố mẹ tôi lại khóa cửa phòng, nó tìm cách trèo qua ban công cách mặt đất 60m đột nhập vào, ngu ngốc. Nó không thích đọc. Nó đỗ vào cả 2 trường đều thừa điểm nhưng không phân biệt được quả cóc với quả sấu. Tôi hỏi ở trường có được học về hiếu lễ, về sự và cách quan tâm tới người lạ và quen không, nó bảo có sơ sơ và không nhớ gì. Liệu nó có biết đỡ người già qua đường bao giờ? Nó ỷ lại và ích kỷ, ơ hờ dửng dưng... Nó có cả những đặc điểm tôi ghét nhất ở một thằng đàn ông.

Mea culpa! Tôi không tốt đẹp như trong giấc mơ nó lớp 1 kia, thủ thỉ và săn sóc ấu yếm. Hồi ấy tôi mải mê tuổi 17 bỏ quên nó lủi thủi chơi một mình. Bây giờ tôi có thể gấp quần áo cho bạn tôi nhưng chỉ đay nghiến gào thét khi thấy tủ quần áo nó lộn tùng phèo. Tôi trút những cơn dằn dỗi bực tức ở đẩu đâu lôi về nhà khi nó ăn uống hậu đậu rơi vãi. Tôi áp đặt quan điểm về gentleman và ước ao nhào nặn nó thành ít nhất thì cũng phải là một cool guy (theo định nghĩa của tôi) để mà tôi có thể vênh vang tự hào em tôi đấy. Tôi muốn nó không chải chuốt nhưng mà gọn gàng khỏe khoắn, không kiểu cách hãnh tiến nhưng mà lịch lãm phong lưu, không phô trương học thức nhưng mà hiểu biết thực lực, và đặc biệt nhân nghĩa lễ trí tín là phải đủ. Tôi đồ rằng nó không hiểu nghĩa của những từ này.

Tôi bị sao nhỉ? Bạn tôi bảo nó có phải con tôi đâu. Đúng. Tôi không có trách nhiệm với tính cách hay năng lực hay tương lai nó. Nhưng nhìn vào nó tôi hoang mang về một sản phẩm của gia đình, nhà trường và xã hội đồng thời là tương lai của xứ này. Tôi hoảng hốt không tìm ra nguyên nhân và không biết phải làm gì.

Làm gì khi mà tôi, là tôi, chị nó, đôi khi căm ghét một cách không cố ý?

Chỉ biết để cho lương tâm gặm nhấm tôi lỗ chỗ nhay đi nhay lại bứt rứt.

Tôi muốn banh cái chỗ bứt rứt ấy ra để ngó vào xem cái sự ghét đấy có thật không, hay chỉ là một tức tối sưng tấy do kỳ vọng không được đáp ứng.

Bố mẹ tôi ngồi kiên nhẫn đợi nó qua tuổi dậy thì. Tôi thì như con qủy nhảy chồm chồm giận dữ nóng nảy.

Hôm qua con quỷ trong vai thiên thần đưa nó đi chơi và sắm đồ cho nó. Đến tối nó sẵng với bố tôi lại muốn gào thét thoát ra.


2. 2. Có blog đọc ngưỡng vọng như học trò khoanh tay nuốt từng lời thày, có blog hút vào như mê cung từ ngữ ký tự lắt léo muốn khám phá cho ra, có blog đọc như thấy đang ngồi ngoài sân cho mẹ chải tóc, còn nhà một bạn mới được chị So giới thiệu này thì vào đọc thấy như sướng lúc thẩm du.


Wednesday, June 24, 2009

White lies

Hồi bé học tiếng Anh ở Trung tâm, thường hay có topic là White lies, nên hay không.

Phe thì bảo là không, nói dối kiểu gì cũng không được. Truth hurts nhưng mà lie kills.

Phe thì bảo là có, vì có những lời nói dối có lợi. Ví dụ như lạm phát 20% chính phủ bảo là có 10%, để dân yên tâm tăng gia sản xuất. Chính phủ bảo đấy là white lie. Ví dụ như Louka nói dối Kolja là bà em ngủ thay vì bảo là chết khi thấy em cứ cố nói chuyện với bà trong bồn tắm qua cái vòi sen giả làm ống nghe điện thoại.

Mình từng tin là có. Và mình xếp những white lie đấy vào cùng loại với truth.

Nên mình cứ tưởng là mình chưa bao giờ nói dối.

Một ngày kia, mình nghĩ rằng sẽ tránh cho ai đó lo lắng bằng một lời white lie ngàn năm có một và bỗng nhiên nhận ra trắng hay đen hay xanh đỏ tím vàng gì thì cũng vẫn là nói dối.

Và ai đó không còn tin mình nữa.

Nó giống như trò chơi một người bịt mắt, một người dắt người bị bịt mắt từ điểm A đến điểm B. Ai đó bây giờ trở thành người bị bịt mắt, không tin vào bàn tay mình dắt đi.

Mình thì rơi tự do… Lòng tin của ai đó từng như là cái ghế cho mình ngồi tựa. Mình đứng lên làm gì đó, rồi ngồi xuống mà không nhìn: cái ghế bị rút mất.

Ai đó không tin vào mình nữa, giống như mình bị ngồi vào khoảng không của cái ghế bị rút mất.

Ngã ngồi, và khóc tu tu.

Thậm chí ai đó sẽ không còn tin đấy là nước mắt nữa.

Thậm chí thế là bát nước hắt đi.

Bát nước hắt đi cũng như chuyện ai đó kể về anh thợ lặn. Anh thợ lặn đeo đồng hồ đo áp lực nước và độ sâu của biển. Anh cứ lặn xuống mãi, xuống mãi, thách thức biển cả bao dung. Anh ngạo mạn đạt hết record này đến record nọ. Đến một lúc, anh đã vượt qua chính mình, lập kỷ lục chưa ai từng lập, đồng thời cũng phát hiện ra từ độ sâu ấy anh sẽ không còn bơi lên được nữa. Anh sẽ không bao giờ quay lại tới mặt biển.

Mình không muốn lập kỷ lục. Mình không muốn lo bò trắng răng, không muốn tin vào white lies nữa.

Mình chỉ muốn lấy lại cái ghế thôi.            

Sunday, May 31, 2009

Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe



Nhân sinh nhật.

Nhân ngày thế giới không hút thuốc lá.

Nhân 3 năm đã qua vẫn không có gì thay đổi với những cái viết cách đây đã 3 năm.

Bonus: Có những phim về việc hút thuốc hay vô cùng (Thank you for smoking , Coffee and Cigarettes...). Lúc nào đó sẽ review.

...

Hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ. Những người hút thuốc là những người thuộc câu này nhất.

Càng thuộc càng hút.

Con giai nhìn thấy tớ hút thuốc bảo: èo, có hại lắm... Cho xin điếu! (Bó chiếu!)

Con gái nhìn thấy tớ hút thuốc:

Nếu gái ấy cũng hút thì ôi hút loại này à, tớ thích điếu nhỏ hơn. Có thử captain black bao giờ không, loại đấy á hả? chả dám thử bao giờ, nặng lắm, v.v... Số này hồi xưa không nhiều nhưng bây giờ đi đâu cũng thấy.

Nếu gái không hút thì chỉ nhìn tớ với ánh mắt khác lạ, đặc biệt là người quen cũ, rồi lờ đi “em vờ như không thấy…” .

 

Tớ ghét mùi thuốc lá. (Bây giờ vẫn ghét.) Mùi thuốc ám vào quần áo đầu tóc thì ôi thôi là khét lèn lẹt. Hút vào thì khói đi xuống rồi lại đi lên. Nếu mà ngậm miệng thở ra thì khói qua mũi, trông ngu ngu… như trâu. Nếu mà phun khói ra thì chỉ sợ phả vào mẹt người đối diện, hoặc người bên phải, hoặc người bên trái. Phun lên trời thì… trông bị xấu, phun xuống thì bị ám vào mình.

Cứ hút thuốc là tớ hay phải … đi tè. Vì ko thích vị thuốc trong miệng, nên cứ phải uống nước. Mà 2 điếu thì hết 1 cốc 250ml.

 

Thế tại sao lại phải hút thuốc?

Chả biết lý do của người khác thế nào. Còn tớ thì là vì ..muốn biết lý do của người khác thế nào. Nên tớ bắt đầu. Và vẫn đang tiếp tục.

 

1. Một số giai bảo thích nhìn con gái hút thuốc. Ơn giời tớ không hút để cho số này nhìn. Nhưng mà lại hay được số này.. mua thuốc cho. Hic

2. Một số giai rượu bia thuốc lá nhưng lại định kiến với con gái như thế. Đã thế tớ cứ thế thì làm gì nhau? Ờ!!

3. Chỉ có một số giai sống thanh tịnh là hay làm tớ chạnh lòng. Lúc ấy là lúc tớ không hút. (loại)

4. Bạn Nick hồi xưa hút thuốc cho… gầy người. Nhưng tớ chứng kiến là bạn ấy vẫn béo thế, và trải nghiệm bản thân cho thấy thuốc lá không có tí xi nhê nào với số cân thừa của tớ, thì tớ quyết định không coi đây là lý do chính đáng nữa rồi. (loại)

5. Hút nhiều hại phổi , nhưng đi tè nhiều lợi thận. thế là huề.

6. Tớ yêu thích cái hộp đựng thuốc quá xá.

 

Tóm lại có 4 nguyên nhân phụ.

 

Còn, cho đến giờ tớ vẫn không tìm ra cái lý do của người khác kia. Chỉ phát hiện một điều, hoá ra mình hút hay không hút, phần lớn là… vì giai. Thế có chết không.

 

Thế hút thuốc có hại, tớ có sợ không?

Khồng. Tại tớ thích …chết trẻ cơ mà. (Cái này sẽ nói lại trong một blog nào đó sắp tới.)

Người ta cũng bảo răng miệng xấu xí đi. Nhưng khổ quá. Răng tớ vẫn trắng độ 2 như lời bác sỹ nha khoa khen mới chết.

 

Đấy. Xét theo khía cạnh cá nhân chủ nghĩa thì tóm lại là không có gì ghê gớm làm tớ thấy là nên bỏ thuốc lá cả.

 

Còn nhìn nhận một cách khách quan, thì đa số hút thuốc lá là vì thói quen. Bỏ một thói quen khó y như tập một thói quen mới (là không còn thói quen cũ).

Giống như yêu thành thói quen. Muốn bỏ khi cảm thấy thói quen ấy trở thành xấu khó như tập thói quen mới là không có người yêu bên cạnh.

Người cai thuốc lá “cho xin điếu nhé?” như là người mới “vỡ tổ chim” (ý tứ vay mượn từ mùa chim vỡ tổ của bạn Minh và Đức béo ) chạnh long nhìn các đôi vừa lượn vừa sờ đùi nhau ngày thứ bảy máu chảy về tim, thứ sáu máu hơn thứ bảy.

Kể cũng đáng thông cảm, nhể?

 

Cuối cùng là lời thanh minh cho chủ đề bỗng nhiên không liên quan này:

1: không biết viết gì. Nhân dịp bạn Minh bảo dạo này hút lắm thế nên ờ thôi bấu víu vào đây để viết vậy.

2: đính chính lại thông tin đồn đại trong giang hồ về việc tớ dạo này… sa đoạ. hị hị. Xác nhận lại tình tiết hút thuốc (đã 1 năm rồi), và tranh thủ loại bỏ các rumor khác không liên quan.

... 

Sau cái entry trên cách đây 3 năm có người đã comment lại thế này:

Toi doc. 1 bai` bao' noi' rang`: Hut thuoc la' co hai cho suc khoe. Vi vay toi bo thoi quen hut thuoc.
Toi doc 1 bai bao noi rang : Thuc khuya khong co loi cho suc khoe. Vi vay toi bo thoi quen thuc khuya.
Toi lai doc 1 bai bao noi rang : Quan he TD nhieu khong tot cho suc khoe. Vi vay... toi bo thoi quen doc bao :p !

Sunday, May 3, 2009

Bơi

-       Hết mt ghế ri.
-       Kia kìa. Bãi c. Nhé?
-       Uh. Có tan đy. bôi không?
-       Có. […] Đằng sau này. Hộ cái. Uhm. Uhm. Dưới tí nữa. Uhm. Xanh kiêu.
-      
 


-        C’est chome, cette pelouse.
-        Koi?
-        La pelouse est moche.
-       
-        T’as un bouquin là?
-        Mouais.
-        Le quel?
-        Kafka sur le rivage.
-        Tiens, tu choisis qui parmi ces mecs là? Celui à ta gauche semble pas mal hein? Ou bien celui là bas? Hein?
-       
-        Elle me plait celle en rouge là. Elle est hot, non? Elle nage pas. Mais bien bronzée. Aie. Mignonne et tout…
-       
-        J’aime pas trop ces gens là. J’en ai mare. Les enfants courent, et crient, les mères les suivent et crient aussi. Les pères boivent de la bierre et rient trop fort. Et ils restent tous leurs ordures asiatiques autour…
-        Pourkoi viens tu ici alors? Je m’en fiche. Tais-toi.

 


-       So, you know what, he says, “Don't you know that mommy lets me do whatever I want?” And then there’s a flash back. He went to his parents’ room. It was closed. At the door he shouted, “Can I have one more robot in the store next door, mommy?” And then he heard his mom scream back, “Oh yeah, yes yes. Oh yes yes yes. Uhm… Uhm… Oh yeah I love that…” And then there was a slogan on the screen, something like, like… uh… Don’t forget to use condom.
-       Ha ha.
-       Oh, ha ha ha.
-       Ha ha ha ha ha. This is cute.
 


-        Sao thế?
-        Ton mún ti tè.
-        Đi đi.
-        Ti tâu?
-        Nào ra đây. Xùy… Xùy…
-        Sao thế? Tè à? Sao không cho nó vào trong kia?
-        Trong kia nào? C đ tè ch đ làm gì. Ca n. Són ra ướt qun ri đây này. Ra b cho xung b đi.
 


-       Hi, can I sit here?
-       OK.
-       Thanks.
-      
-       So you’re from here I suppose?
-       Yes. I’m not. I’m from town far away. But I live here. Where you come from?
-       Toi la nguoi Mý.
-       Haha. You speak Vietnamese. You can speak Vietnamese?
-       No, not really. Just some sentence.
-       That’s good already.
-       So, you live here… What do you do?
-       Uh, ah, uhm. I sale things in a shop. You? You work or you travel?
-        I want to adopt a child. And, a girlfriend, if it is possible.
-       Everything possible.
-       Ha, I hope so. 
-      
-      
-       How old are you?
-       I’m, uh, can you guess?
-       You 40.
-       Ha ha. That’s nice of you. I’m almost 60.
-       That’s OK. You look OK. You look 40. So you are 40 for me. I’m 30.
-       OK then. Thanks anyway. I wonder why you guys always ask about age.
-       What?
-       No, nothing important.
-      
-       Can I buy you a drink?
-       Drink? OK I drink orange.
-  Hey you, an orange juice and a vodka tonic. So, do you wanna teach me Vietnamese?
-       No problem. I have time. But I have no place.
-       That’s great. You can come to my place then. We can start whenever you can.
-       OK. I will think.
-       Thank you. Oh, by the way, my name is Bob. What’s your name?
-       You can call me Lan.
 


-       Này, nghe không?
-       … Mi đa mt tai.
-       Hôm nay được nh. Tha h tanned. Thế cơ mà.